Giỏ hàng

NHỮNG SAI LẦM TRONG CUỘC ĐỜI ĐỀU DẪN ĐẾN TỪ VIỆC MẤT KIỂM SOÁT

Không ai sinh ra đã mắc sai lầm cả, đó là hành động do quá trình lớn lên khác nhau của mỗi người. Có người mắc sai lầm ít, có người mắc sai lầm nhiều tùy mức độ nặng nhẹ khác nhau. Cũng có trường hợp cả 2 người xuất phát điểm đều mắc chung cùng mộ...

Không ai sinh ra đã mắc sai lầm cả, đó là hành động do quá trình lớn lên khác nhau của mỗi người. Có người mắc sai lầm ít, có người mắc sai lầm nhiều tùy mức độ nặng nhẹ khác nhau. Cũng có trường hợp cả 2 người xuất phát điểm đều mắc chung cùng một lỗi nhỏ như nhau nhưng người này may mắn thoát ra được những sai lầm ấy để sửa chữa và sống tốt hơn, còn người kia mãi đắm chìm vào tội lỗi, ngày càng trở nên xấu và trầm trọng.

Nguyên nhân do đâu dẫn đến tình trạng như vậy, cùng tôi đi tìm hiểu qua bài viết dưới đây, từ đó biết cách kiểm soát hành động bản thân nhé!

Sự mất kiểm soát được hình thành từ đâu?

Do môi trường sinh sống

Người A sinh sống và lớn lên trong môi trường nhân văn và lành mạnh. Khi bị mắc lỗi, người xung quanh biết đồng cảm tha thứ cho lỗi lầm nhỏ của A đồng thời giúp anh ta nhìn nhận lỗi lầm, làm A cảm thấy được chữa lành cho những suy nghĩ tiêu cực của chính bản thân mình và biết sửa sai. Thay vào đó, người B liên tục bị phán xét, chỉ trích, không được tha thứ và chấp nhận dẫn đến anh ta càng suy nghĩ tồi tệ, tiêu cực, “xù lông” tiếp tục phạm sai lầm như một bản năng.

Những kẻ phạm tội ác nghiêm trọng như cưỡng hiếp và giết người đều được hình thành dần từ những sai lầm nhỏ trong quá khứ không được đồng cảm, tha thứ khiến họ đánh mất chính mình và tụt dốc không phanh.

Đó chính là sự mất kiểm soát trong suy nghĩ dẫn đến hành động không đáng có. Sự mất kiểm soát được hình thành dần từ môi trường con người tiếp xúc từ bé tới lớn. Không có người nào bản chất nguyên thủy đã là người xấu, chỉ có người xấu do trải nghiệm của họ và cách người khác nhìn vào mà thôi.

Do cách bạn nhìn nhận vấn đề

Chúng ta luôn có hai xu hướng: Khi ở cạnh những người mình thích, bạn luôn cảm thấy bình an tuyệt đối, bạn nhìn họ với cặp mắt màu hồng và ngược lại bạn nhìn những người mình không ưa bằng chiếc kính tiêu cực màu đen, bạn cảm thấy khó chịu, không thoải mái khi bên cạnh họ.

Do thói quen phóng đại mọi ưu điểm của những người mình thích, họ trở nên quá lung linh, quá tuyệt vời trong cảm nhận của chúng ta. Mỗi lời họ nói, mỗi việc họ làm đều khiến chúng ta xem là chân lý, ngay cả lúc họ sai, chúng ta cũng khó lòng nhìn nhận cho thông suốt. Ngược lại với những người ta không ưa, họ có làm bao nhiêu việc tốt ta cũng cảm thấy không vui nhưng chỉ cần họ phạm một lỗi sai nhỏ nhặt ta lập tức nhìn bằng con mắt đầy thành kiến, phóng đại những khuyết điểm rồi đi rêu rao chúng. Đó chính là trạng thái nhìn nhận vấn đề bằng con mắt thượng đế và quỷ dữ, tựu chung đều là cách nhìn thế giới còn chưa đúng đắn.
Vì chúng ta đang bị ảnh hưởng của những con người khác, chúng ta không thấy được mọi người đúng với bản chất chân thực của họ. Để rồi đến một lúc nào đó, khi sự yêu thích bên trong mình giảm sút đi với những người yêu thích, thì hình tượng trong lòng cũng theo đó mà sụp đổ đến nỗi đối phương ngày càng nhiều lỗi lầm và khuyết điểm, chúng ta trở nên hoang mang đau khổ, hoài nghi ngay cả chính bản thân mình. Ngược lại, với những người chúng ta không thích, đến lúc họ lại sẵn sàng giúp đỡ và tử tế với ta, liệu bản thân có cảm thấy hổ thẹn với chính mình? Nên chăng, chúng ta hãy dùng cặp mắt sáng suốt của trí tuệ, dùng tâm thái thiện lương để nhìn nhận cuộc đời.

Làm thế nào để kiểm soát sự mất kiểm soát?

Với lỗi lầm của người khác

Để kiểm soát sự mất kiểm soát của bản thân, bạn phải biết đồng cảm với người khác, sự đồng cảm khiến bạn trở nên nhân văn và chữa lành vết thương cho mọi người. Khi bạn tha thứ cho người khác đồng thời bạn cũng cảm thấy dễ chịu hơn.

Trong tất cả chúng ta không ai có thể tự tin có thể nhìn thấu cuộc đời và tâm can người khác một cách tuyệt đối. Những gì chúng ta thấy có thể chỉ là ba phần bề nổi của vấn đề và còn có tới bảy phần chìm của sự thật, vậy thì cớ sao lại phán xét và làm tổn thương lẫn nhau vì những hiểu biết ít ỏi của mình? Hãy thử một lần đặt mình vào hoàn cảnh của người mắc sai lầm, cảm nhận xem người kia đang cảm thấy gì, họ đã trải qua điều gì, nếu bạn là họ thì bạn cảm thấy thế nào? Mỗi người cần có ít nhất một người lắng nghe và thấu hiểu, như vậy chắc chắn cuộc đời sẽ trở nên hạnh phúc và tươi đẹp biết bao.

Với lỗi lầm của bản thân

Con người ai cũng có thể mắc sai lầm nhưng con người ta phải biết quên đi và phải biết tha thứ. Bạn muốn người khác tha thứ cho mình, chính bạn phải tha thứ cho hành động của mình trước. Bạn còn day dứt và mặc cảm với hành động sai lầm của mình, bạn còn trốn tránh nó thì bạn sẽ không bao giờ thoát được nó và nó sẽ mãi là quá khứ sai lầm đeo đuổi bạn.

Bạn hãy trở thành người quan sát của chính mình, đối diện với sai lầm đó. Khi người khác nhận thấy sự hối lỗi, thành tâm sửa đổi nơi bạn. Người đó sẽ không ích kỷ đến mức không thể tha thứ cho bạn. Quan trọng là ở bạn, bạn có dám đối diện với nó, nói ra tất cả với người đó và thành thật xin lỗi một lần nữa không?

Chỉ khi bạn chấp nhận tha thứ cho mình, đối diện với quá khứ sai lầm thì bạn mới cởi bỏ được nó trong kí ức của mình. Nếu biết dừng lại để quan sát chính mình đồng nghĩa với việc bạn đang cứu lấy cuộc đời mình.

Con người không ai hoàn hảo hết, hãy tự tin vào bản thân để vượt qua những sai lầm của chính mình.

Lời kết


Chúng ta luôn có xu hướng nhìn đời, nhìn nhận mọi sai lầm của người khác và ngay cả chính bản thân mình bằng lăng kính loang lổ của cảm xúc, bằng những trải nghiệm cũ kỹ và những kí ức đau buồn đã trải qua trong quá khứ, nó hằn sâu vào tâm thức khiến chúng ta không còn đủ sáng suốt để kiểm soát suy nghĩ và hành động đúng đắn.

Sau những gì tôi chia sẻ ở trên, tôi tin chắc rằng trong mỗi chúng ta sẽ biết cách nuôi dưỡng mảnh đất tâm mình vốn đang ngập đầy giông bão, không hơn thua phải quấy giữa nhau. Nếu làm được điều này, tự thức bạn cũng truyền đi những điều tích cực với đời, với người xung quanh và ngay chính bản thân mình. Chúc bạn hạnh phúc!

Facebook Youtube Top